MENU

Cha mẹ phải biết làm gương để nuôi dạy con thành người tử tế

Ba câu chuyện dưới đây có thể khiến cho các bậc làm cha làm mẹ phải suy nghĩ lại về bản thân mình, từ đó biết cách làm gương để nuôi dạy con ngoan khiến con bội phục.

Chuyện 1:

Mẹ chở con đi học về, đến nhà không thấy con chào bà nội nên mẹ nhắc: “Kul chào bà chưa nhỉ? Mẹ chưa thấy Kul chào ba chào bà”. Kul nhanh nhẩu trả lời: “Nhưng con có thấy mẹ chào ba chào bà đâu?”, mẹ đứng hình một giây rồi quay qua bà nội: “Con chào mẹ”, quay qua ba: “Mẹ chào ba”. Kul sau đó cũng khoanh tay “Con chào bà, chào ba” rồi ba chân bốn cẳng chạy lên lầu. Ở dưới nhà mẹ, ba, bà nội nghe con hét to: “Anh chào cu Bin”  thì nhìn nhau cười. Hóa ra, quy luật của con khác với quy luật của người lớn. Với mẹ thi lời chào chỉ cần: “Bà nội đang làm gì đấy?”  đã là một câu chào. Nhưng con thì khác, con cần một lời chào tử tế. Mẹ học được một bài học để nuôi dạy con ngoan: muốn con cất tiếng chào mọi người, thì trước hết cha mẹ phải biết chào hỏi mọi người.

Chuyện 2:

Mẹ bị ốm, người tê mỏi đau nhức nên chỉ nằm một chỗ, không thể chơi với hai anh em. Kul thấy thế cũng lạ, vì hầu như tối nào mẹ cũng dành một thời gian để chơi trò chơi với hai anh em, đọc truyện trước khi con ngủ và hỏi han con chuyện trường lớp. Vì thế nên đang chơi với em, mẹ thấy Kul chạy xồng xôc vào phòng:

– Mẹ ơi, mẹ làm sao thế?

– Mẹ mệt con ạ.

– Mẹ bị đau bụng phải không? Để Kul lấy nước cho mẹ uống. Kul mang tất cho mẹ nha. Mẹ đắp chăn vào đi… (Miệng nói, tay làm, Kul còn không quên lấy chai dầu ra xoa xoa cho mẹ).

Mẹ nằm yên tận hưởng hết những hành động chăm sóc của con, trong lòng ân hận lắm. Bởi vì bất cứ khi nào Kul nói Kul mệt, mẹ cũng mắng Kul trước: “Ai bảo con ham chơi, chạy nhảy nhiều, ra nắng, không chịu ăn… thì con mới mệt thế”. Nhưng Kul thì khác, chẳng cần biết vì sao mẹ mệt, Kul chăm mẹ trước đã. Hành động chăm sóc này Kul học từ chính mẹ, ba và bà nội khi chăm sóc con ốm. Mẹ học được một bài học khác để nuôi dạy con ngoan hơn: muốn con biết quan tâm chia sẻ, trước hết cha mẹ phải là người biết quan tâm chia sẻ đến mọi người xung quanh và đừng bao giờ có suy nghĩ quy chụp.

Chuyện 3:

“Có một cậu bé rất thích câu cá. Một hôm cậu ta phát hiện ra ông bảo vệ cái hồ ở gần đó đi vắng, vậy là cậu lẻn ngay vào câu trộm.Vừa nhấc được một con cá to lên thì nghe có tiếng bố mình nói sau lưng:

– Con có trông thấy cái biển “Cấm câu cá” ngoài kia không?

– Có con có thấy.

– Tức là con đã biết rõ làm vậy là sai, đừng tự dối mình, hãy thả con cá đó xuống.

Cậu bé nhăn nhó:

– Nhưng ông bảo vệ nghỉ phép rồi, ở đây lại vắng vẻ chẳng ai biết

– Một việc làm sai thì dù có ai biết hay không, nó vẫn là sai!

Cậu bé thả con cá vừa câu được xuống hồ và vui vẻ đi về nhà”.

Đó là chuyện mẹ thường kể cho hai anh em nghe về một cậu bé phạm lỗi. Mẹ không quên kể thêm: cậu bé đó sau này lớn lên và mỗi khi gặp những điều mà lương tâm phải lựa chọn làm một điều đúng hay sai, cậu lại nhớ lại bài học ấy.

Một lần đi siêu thị, mẹ cứ thấy Kul loay hoay trước kệ sữa chua. Kul vốn không ưa món sữa chua này mà. Mẹ hỏi: “Con có muốn ăn không, mẹ mua cho con?”. Kul trả lời: “Dạ không, nhưng con thấy có ai đó đã ăn và bỏ lại vỏ hộp ở đây mẹ ạ. Nhưng mình không được tự tiện lấy đồ ăn và ăn ở trong siêu thị đúng không?”. Mẹ giật mình, quả là có một vỏ hộp sữa chua vứt lăn lóc trên quầy, có lẽ đã có một cậu bé chưa ngoan nào đó đã ăn và để ở đó. Mẹ trả lời: “Đúng rồi con ạ, quy định của siêu thị là chỉ được ăn thử đồ ở những nơi quy định, còn lại con chỉ có thể ăn khi đã thanh toán tiền hàng. Bây giờ chúng ta nên làm gì nhỉ?”, mẹ nhìn vào mắt Kul chờ đợi. Hiểu ý mẹ, Kul thưa ngay: “Dạ, mẹ để con bỏ vỏ hộp sữa này vào thùng rác”. Nói rồi Kul nhanh nhẹn mang vỏ hộp sữa đến thùng rác để bỏ. Mẹ lại hỏi: “Con có sợ người ta hiểu nhầm là con đã ăn hộp sữa chua đó không?”, Kul nhìn vào mắt mẹ trả lời: “Dạ không ạ, bởi vì con không ăn nó”. Mẹ gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: luôn giữ được hành động ngay thẳng tử tế mà không cần ai biết mới thật sự là người đạo đức. Trung thực là vẫn làm điều đúng khi không có ai nhìn.

Mẹ hiểu rằng trên đời này không có ai ghét một con người tử tế cả. Một đứa trẻ ngoan ngoãn, có lòng từ tâm và tính cách hào sảng thì luôn được mọi người yêu quý. Thế nên, từ khi sinh con, mẹ luôn nhắc ba là phải dạy con sống đàng hoàng, trung thực, biết quan tâm đến mọi người xung quanh.

Trẻ em là “tấm gương” phản ánh hành vi của người lớn. Những ứng xử hằng ngày của ông bà, cha mẹ, của những người xung quanh được lưu giữ trong trí nhớ của các con, nó sẽ được bộc lộ trong những thời điểm thích hợp nhất. Thế cho nên, chính cha mẹ và ông bà phải hành xử đúng mực, bắt đầu bằng những điều rất nhỏ như: đi thưa về chào, nói năng lễ độ, tôn trọng nhau, quan tâm yêu thương và hỗ trợ nhau và không bao giờ làm điều thất thố.

Ai đó từng nói, trẻ em như tờ giấy trắng, hay hoặc dở phụ thuộc vào những gì cha mẹ viết lên đó. Vậy thì chính cha mẹ cần viết những điều tốt đẹp bằng chính lời nói và hành động của mình. Muốn trẻ biết sử dụng những ngôn từ tích cực khi giao tiếp, chính bản thân cha mẹ phải làm điều đó, phải biết kiềm chế lời ăn tiếng nói của mình, biết ứng xử hòa nhã lịch thiệp với mọi người. Muốn nuôi dạy con ngoan, giáo dục con nên người, trước hết bố mẹ phải là người tốt, sống mẫu mực. Mỗi người lớn nên học cách sống tử tế để con cái mình noi theo.

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *